Trời đông Hà Nội se lạnh ngồi bên cạnh nồi lẩu bốc hơi nghi ngút càng tăng sự thú vị của món ăn. Mọi người đang ăn uống tưng bừng thì bỗng nhiên thấy tiếng đấm thùm thụp phía sau, cả bàn tôi ngoái lại cứ ngỡ là vị khách nào đó quá chén sinh chuyện nhưng thật không ngờ đó là những cú đấm cùng tiếng quát mắng của bà chủ nhà hàng đang tới tấp vào cô bé nhân viên phục vụ bàn:
- Đồ chậm chạp, lì lợm, cho mày chết này, nuôi chúng mày phí cơm gạo, đồ vô dụng...
Một vị khách ngồi cạnh đó đã vội vã đứng ra can, đến lúc đó bà chủ mới chịu dừng tay nhưng không dừng mồm:
- Bọn đần độn chậm chạp này phải ra tay mới ăn thua anh ạ. – Nói xong bà ta quay ngoắt vào trong, còn cô bé phục vụ phong phanh trong chiếc áo khoác mỏng vừa khóc nức nở vừa lầm lũi đi làm việc.
Chứng kiến sự việc, miếng ăn trong cổ họng tôi nghẹn ứ lại. Tôi nghĩ đến con gái tôi cũng tầm tuổi cô bé này chừng 14 đến 15 tuổi, hàng ngày tôi vẫn phải lo từng miếng ăn, giấc ngủ… Vậy mà ở đây, tận mắt tôi đã chứng kiến bà chủ đối xử một cách tàn nhẫn với nhân viên của mình. Lòng tôi se sắt, không biết có bao đứa trẻ phải lăn lội với cuộc đời để lo miếng cơm, manh áo cho mình như cô bé này và có biết bao người chủ vô cảm như bà chủ cửa hàng này…
Linh Chi
Nhà xuất bản Hà Nội