- Các bà, các cô làm ơn chỉ giúp lão đường đến bệnh viện Việt Đức.
- Ôi, đường từ đây đến đấy xa lắm, cụ cứ thẳng đường này rồi hỏi tiếp - Người phụ nữ lớn tuổi hơn chỉ theo hướng trước mặt, rồi quay gót định đi tiếp.
- Hay là cụ nhầm tên, cụ có chắc không đó?! Gần đây cũng có một bệnh viện - Cô gái trẻ ra chiều áy náy.
- Nào lão có biết. Lão không biết chữ, nghe điện báo về quê là con gái bị đẻ non, cả con cả cháu đang nằm ở viện này. Các bà, các cô đọc giúp xem trong này viết gì - Ông lão lập cập rút một tờ giấy to bản, trên đó viết mấy dòng nguệch ngoạc, vụng về: "Viện Nhi Trung ương, đường Đê La Thành, Hà Nội. Con gái là Mơ đẻ non 30 ngày. Nhờ anh phụ xe chỉ giúp".
- Lão xuống bến xe, các anh bảo đi thẳng đường này. Lão hỏi anh xe ôm, anh ý đòi hơn hai mươi nghìn. Người quê làm gì có tiền, lão thăm cháu, đi bộ cũng xong... Chào bà, chào cô.
Nhìn ông lão bước thấp, bước cao giữa phố phường xa lạ, cô gái áy náy, chạy theo:
- Cụ ơi, để cháu giúp cụ - Nói rồi cô rút ví ra.
- Lão không ăn mày đâu cô ạ! - Ông lão vội xua tay.
- Cụ ơi, cụ đi bộ từ đây đến viện thì tối mới tới nơi. Cụ nhận lấy ít tiền, nói anh xe ôm kia chở đi cho nhanh còn gặp con, gặp cháu.
Nghe lời nói chân tình, ông lão rưng rưng nhận tiền từ tay cô gái. Giữa tiết trời đông, không khí như ấm áp hơn... Cuộc đời vẫn còn có những câu chuyện tử tế.
Trần Duy
Nhà xuất bản Hà Nội