Giới thiệu Thể loại sách Sách điện tử Bạn đọc và NXB Các bài viết Kế hoạch đề tài Giao lưu trực tuyến Thư viện ảnh Thư viện Video
Tin tổng hợp Tin dự án Tin mới
Trang chủ    
Thứ năm, 22/01/2015 03:37
Chuyện cái sân tập thể

Ở khu tập thể mà có khoảng sân chung thì thật không còn gì bằng. Cái sân - nơi bọn trẻ tha hồ chạy nhảy vui chơi, những bé tập đi thì thả sức với những bước chân chập chững đầu tiên, với những anh chị lớn hơn thì đi xe lắc, các bà mẹ trẻ tranh thủ lúc con chơi trao đổi kinh nghiệm nuôi con, còn các cụ chuyện trò nhân tình thế thái; hơn thế nó còn là nơi thật giá trị với những gia đình trên tầng dùng cho việc ma chay, hiếu hỷ; rồi những khi sau mấy ngày mưa được ngày nắng to cái sân thật lý tưởng để phơi phóng quần áo, chiếu chăn… Cái tiện dụng của sân tập thể thật kể ra không hết, nhưng nó cũng có vô vàn rắc rối cũng từ đó mà ra, mà lỗi không phải tại nó mà tại ý thức người sử dụng nó.

 
Có một lần, mới 6h sáng sớm đã thấy một chị trên tầng hai mang đồ giăng khắp các dây, một lúc sau chị tầng ba xuống liền thu bớt lại để phơi đồ nhà mình thì ngay lập tức đã nổ ra "chiến sự". Tiếng cãi vã làm om xòm cả khu tập thể, khổ nhất là anh Hân đi làm ca 4h sáng mới về bị dựng dậy bởi chiến sự xảy ra trước cửa nhà anh. "Chiến sự" ngày một căng thẳng, ngay sau đấy thấy anh Hân tay cầm kéo lao ra, lập tức cái dây phơi đứt phựt, mấy mắc áo rơi lả tả dưới đất. Không để cho hai chị phản ứng gì anh Hân nói luôn: “Cái dây này tôi chăng lên mà hôm nay nhà tôi lại không phơi gì nên tốt nhất là không ai được phơi cả”. Hai chị tưng hửng, còn anh Hân hầm hầm đi vào nhà, chiến sự cũng thôi luôn, ai về nhà đấy.
 
Còn một chuyện nữa, hôm ấy, tôi thấy chị Lan hàng xóm đang dung dăng cầm bát cháo bón cho con bỗng thấy chị hét lên “Mắt mù à?..”, ngó ra mới thấy tóc chị bết nước, áo bé con ướt còn bát cháo thì hỡi ôi được chan bõng nước. Vậy là trời không mưa nhưng nước trên tầng nhà ai đó hắt ra làm hai mẹ con chị Lan bị hứng chịu.
 
Chuyện cái dây phơi hay nước đổ, rồi có khi còn là những vỏ hộp sữa, túi bóng từ “trên trời” vù xuống sân cũng là chuyện hàng ngày ở khu tập thể, kể cả ngày không hết.
 
Giá như mỗi người có ý thức một chút thôi thì cái sân tập thể sẽ được sử dụng tốt nhất và có lẽ bản thân nó cũng thấy mình thật vui vì mang niềm vui tới nhiều người.
 
 
Ly Đàm
 
Nhà xuất bản Hà Nội

 

Tên đăng nhập
Mật khẩu
Tên truy cập (*)
Mật khẩu (*)
Xác nhận mật khẩu (*)
Email (*)
Họ và tên
Số điện thoại
Địa chỉ
Mã xác nhận (*)